Em hãy tả lại một người thân yêu – Văn 6

0

Em hãy tả lại một người thân yêu – Văn 6

Hướng dẫn

Bài làm

Em ở trong một đại gia đình có ông bà, cô chú, bố mẹ và các em họ. Vì thế mà lúc nào ngôi nhà cũng tràn ngập tiếng nói, tiếng cười. Tất cả mọi người trong gia đình đều yêu quý và hòa thuận cùng nhau. Ông nội là người lớn tuổi nhất trong gia đình và cũng là người mà em yêu quý nhất.

Ông nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi rồi. Thật hạnh phúc vì nội còn rất khỏe. Mọi người thường nói em có khuôn mặt giống nội. Đó là khuôn mặt với vầng trán rất rộng và cao. Khuôn mặt em bầu bầu, phúng phính, còn khuôn mặt nội giờ đã xương xương, với nhiều nếp nhăn chồng xếp lên nhau. Đôi mắt nội theo thời gian đã dần mờ đi nên giờ muốn đọc báo, xem sách nội phải đeo cặp kính lão rất dày và nặng. Khóe mắt của nội cũng giống như bà, hằn lên bao vết chân chim – dấu vết của những tháng năm vất vả, lam lũ để nuôi bố và các cô chú tôi. Mái tóc nội sợi trắng như cước đang dần xâm chiếm chỗ của những sợi muối tiêu pha trắng và đen, chỉ còn ít ỏi số sợi đen tuyền dường như đang cố chống chọi với sự lão hóa của thời gian. Mọi người thường bảo ông nhuộm tóc nhưng ông không thích và nói rằng muốn để tự nhiên hơn. Em cũng thích nhìn mái tóc bạc của nội, giống như của những ông tiên trong các câu chuyện cổ tích tôi vẫn thường được nghe nội kể. Da nội không đỏ hồng hào mà là màu da rám nắng lại thêm đồi mồi. Nội có dáng người cao lớn. Thời gian đi qua để lại dấu vết, in hằn trên mái tóc, khuôn mặt nội nhưng trông nội vẫn còn dáng vẻ vững chãi chẳng khác gì cây cổ thụ, càng nhiều năm tuổi lại càng thêm uy nghiêm, rắn chắc. Bởi thế mà lũ em nhỏ vẫn được nội cõng trên lưng, đi nhong nhong. Nội còn có giọng nói rất to và vang chẳng khác gì sấm dền báo hiệu cơn dông. Trong giọng nói như có chứa sức mạnh đặc biệt vừa khiến lũ trẻ chúng em vừa sợ lại vừa thấy thân thương, gần gũi.

Xem thêm:  Dàn ý miêu tả ngôi trường khi mùa xuân về
Loading...

Nội là một người sống rất có quy tắc và điều độ. Sáng nào mẹ gọi dậy đi học em cũng gặp nội đi tập thể dục về. Nội thường dậy sớm lắm. Mùa nóng cũng như mùa lạnh, nội không nghỉ tập buổi nào. Trông nội mặc quần áo thể thao, khỏe khoắn và sung sức như chưa phải ở độ tuổi thất thập cổ lai hi. Nội nói phải năng tập thể dục điều độ mới có sức khỏe. Lúc nào nội cũng bận rộn dù đã nghỉ hưu. Khi còn trẻ nội là một kiến trúc sư. Giờ nội không còn thức thâu đêm, cặm cụi bên bản vẽ như bà kể ngày xưa nữa nhưng thói quen đọc sách thì vẫn giữ nguyên. Căn phòng của nội chỉ thấy toàn sách: quyển dày có, mỏng có, bìa sách còn mới hoặc đã cũ kĩ, ố vàng… tất cả đều được xếp đặt ngăn nắp như trong giá sách của một thư viện vậy. Nội em rất thích văn học và đặc biệt là thơ. Nội còn sáng tác thơ nữa. Có lần em thấy nội ngồi một mình trong căn phòng rất yên ắng và đăm chiêu suy nghĩ. Lúc đó khuôn mặt nội ánh lên sự trăn trở, đầy băn khoăn. Những ngón tay gầy guộc, gân guốc của nội vò lên mái tóc điểm bạc. Rồi thấy nội cứ đọc đi đọc lại một tứ thơ nào đó. Rồi nội ngồi viết. Mỗi dòng chữ xuất hiện khiến nét mặt nội giãn ra, có gì đó như là vui thích, sảng khoái. Thỉnh thoảng, thơ của nội còn được đăng báo và chúng em được một bữa ăn kem thỏa thích bằng tiền nhuận bút. Thỉnh thoảng nội cũng đi tham gia các cầu lạc bộ văn thơ của người cao tuổi. Nội em rất thích cây cối, mỗi năm vào ngày tết trồng cây nội đều trồng thêm một cây mới vào cái mảnh vườn bé xíu cạnh nhà. Nội thường ở bên vườn cây hàng tiếng đồng hồ để nhổ cỏ, bắt sâu và tưới tắm cho cây. Giờ thì cái vườn đó râm mát toàn những loại cây ăn trái.

Xem thêm:  Soạn bài: Luyện nói kể chuyện (tiếp theo)

Nội là người rất yêu quý cháu. Nội có thể chơi cả ngày với bé cún của chú em mà không thấy mệt. Nội bế bé cún vào lòng rồi hai ông cháu cùng ngồi xem phim hoạt hình Tôm và Giê-ri. Hai ông cháu cùng cười nắc nẻ với những trò nghịch ngợm của nhân vật phim hoạt hình.

Với em, nội là một pho từ điển bách khoa thỏa sức để tra cứu. Bất cứ câu hỏi tại sao, thế nào của em đều được nội giải đáp một cách hợp lí nhất và bao giờ cũng vậy, nội luôn lắng nghe mọi thắc mắc. Nội có thể làm cho em tất cả những gì em cần từ việc dạy em học đan nong mốt, nong đôi đến việc hoàn thiện cả cái rô, cái rá nhỏ xíu của môn thủ công. Nội rất ít khi nổi giận với chúng em. Khi đã làm nội giận thì chỉ cần nhìn vào mắt nội là em đã biết nội đang không vừa lòng và mình cần phải sửa lỗi.

Dù rất khỏe nhưng vì tuổi già cũng có những lúc nội bị ốm. Nội thường hay bị đau khớp. Cái tật đó của người già khiến nội nhiều hôm phải chịu nằm trên giường. Ấy thế mà nội vẫn không ngừng hoạt động, nội lại miệt mài đọc sách, báo. Mỗi lúc như vậy em thường quanh quẩn bên nội, xoa bóp chân, đấm lưng cho nội hoặc đọc cho nội nghe những mẩu chuyện vui mà em đọc trên báo hoặc kể cho nội nghe những chuyện ở trên lớp học. Em thích được nội xoa đầu và khen: “Cháu của nội ngoan lắm!”

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về cô giáo chủ nhiệm của lớp em

Em yêu quý nội vô cùng và mong rằng nội sẽ mãi khỏe mạnh để ở bên cạnh em.

Theo Soanbaihay.com

Loading...