Dàn ý tham khảo
| Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phản biện quan niệm: hạnh phúc là khi người ta dư thừa vật chất. |
| a. Đảm bảo cấu trúc đoạn văn nghị luận về một vấn đề xã hội |
| b. Xác định đúng vấn đề cần nghị luận: Phản biện quan niệm: hạnh phúc là khi người ta dư thừa vật chất. |
| c. Triển khai vấn đề nghị luận thành các luận điểm
HS có thể triển khai theo nhiều cách, nhưng cần giới thiệu được vấn đề cần bàn luận, nêu rõ lí do và quan điểm của bản thân, hệ thống luận điểm chặt chẽ, lập luận, dẫn chứng thuyết phục. Sau đây là một số gợi ý: – Giới thiệu vấn đề nghị luận. – Giải thích: + Hạnh phúc: trạng thái cảm xúc khi con người được thỏa mãn một hay nhiều nhu cầu nào đó mà bản thân mong đợi. + Dư thừa vật chất: sự đủ đầy về vật chất, sự thỏa mãn mọi ham muốn về vật chất. – Phản biện: + Hạnh phúc là trạng thái cảm xúc thuộc về tinh thần của con người mà sự đủ đầy lại là vật chất nên không thể đồng nhất với nhau. Heraclitus từng nói “Nếu thỏa mãn vật chất là hạnh phúc thì ta có thể xem con bò là hạnh phúc…”. + Nhu cầu của tâm hồn rất phong phú nên chỉ riêng vật chất không đủ để thỏa mãn nó. + Hạnh phúc không chỉ là cảm giác thỏa mãn cá nhân mà còn liên quan đến những người xung quanh. Karl Marx đã nói “Người hạnh phúc nhất là người đem đến hạnh phúc cho nhiều người nhất…”; “Chỉ có cầm thú mới quay mặt trước nỗi đau của đồng loại, mà chăm lo cho hạnh phúc riêng của mình”. – Bài học: Mỗi người cần biết dung hòa giữa vật chất và tinh thần, cá nhân và tập thể để tìm được niềm hạnh phúc thực sự trong cuộc đời. Lưu ý: Học sinh cần có dẫn chứng làm sáng tỏ vấn đề nghị luận. |
| d. Chính tả, ngữ pháp
Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt. |
| e. Sáng tạo: Bài viết có giọng điệu riêng; cách diễn đạt sáng tạo, văn phong trôi chảy. |
Bài mẫu 1
Quan niệm “hạnh phúc là khi người ta dư thừa vật chất” có thể được hiểu là một quan điểm phổ biến trong xã hội hiện đại, nơi mà giá trị của con người thường được đánh giá qua tài sản vật chất mà họ sở hữu. Tuy nhiên, quan niệm này có thể bị phê phán vì nó coi trọng vật chất hơn là những giá trị tinh thần, nhân văn.
Đầu tiên, không thể phủ nhận rằng vật chất đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống con người. Vật chất giúp chúng ta đáp ứng được những nhu cầu cơ bản như ăn, mặc, ở, di chuyển, giáo dục, y tế… Khi có đủ vật chất, con người có thể sống một cuộc sống ổn định, không phải lo lắng về những nhu cầu cơ bản.
Tuy nhiên, hạnh phúc không chỉ đơn thuần là sự dư thừa vật chất. Hạnh phúc còn liên quan đến tình cảm, sự yêu thương, lòng biết ơn, sự hài lòng với những gì mình đang có… Hạnh phúc còn nằm ở những điều đơn giản nhất trong cuộc sống: một bữa cơm gia đình, một cuốn sách hay, một bài hát yêu thích, một lời chúc từ người thân…
Ngoài ra, việc coi trọng vật chất có thể dẫn đến sự ích kỷ, ganh đua, ghen tỵ và thậm chí là mất đi lòng nhân ái, lòng bác ái. Điều này không những không mang lại hạnh phúc mà còn có thể tạo ra nhiều mâu thuẫn, xung đột trong xã hội.
Vì vậy, quan niệm “hạnh phúc là khi người ta dư thừa vật chất” cần được nhìn nhận một cách toàn diện hơn. Hạnh phúc không chỉ nằm ở vật chất mà còn nằm ở tinh thần, nằm ở cách chúng ta sống và cảm nhận cuộc sống. Hãy biết trân trọng những giá trị tinh thần, nhân văn và hãy sống một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc không chỉ với vật chất mà còn với tình yêu thương, lòng biết ơn và sự hài lòng với những gì mình đang có.
Bài mẫu 2
Quan niệm cho rằng hạnh phúc là khi con người dư thừa vật chất tưởng chừng hợp lý, nhưng thực chất lại phiến diện và dễ dẫn đến ngộ nhận. Vật chất có thể mang lại sự tiện nghi, thoải mái trong cuộc sống, nhưng không đồng nghĩa với hạnh phúc. Hạnh phúc là trạng thái cảm xúc khi con người cảm thấy mãn nguyện, được yêu thương, được sống có ý nghĩa và được là chính mình. Nếu chỉ dựa vào tiền bạc, của cải để đánh giá hạnh phúc, thì chẳng khác nào xem sự no đủ như mục tiêu tối thượng của đời người. Heraclitus từng nói: “Nếu thỏa mãn vật chất là hạnh phúc, thì ta có thể xem con bò là hạnh phúc” – một lời cảnh tỉnh sâu sắc về sự nhầm lẫn giữa nhu cầu sinh tồn và giá trị tinh thần. Thực tế cho thấy, có những người giàu có nhưng sống cô độc, trống rỗng, trong khi những người sống giản dị, biết yêu thương và sẻ chia lại cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Hạnh phúc không thể mua được bằng tiền, mà chỉ có thể tìm thấy trong trái tim biết rung cảm, biết cho đi và biết sống vì người khác. Vì vậy, cần nhìn nhận hạnh phúc một cách toàn diện, không đồng nhất nó với sự dư thừa vật chất.

